SẮC | GIỚI

Posted by Alex on January 8 2009

Trên bàn mạt chược, ban ngày mà người ta cũng thắp đèn sáng choang, khiến mấy cái nhẫn kim cương cứ hắt ánh loe lóe mỗi khi các bà xáo bài. Vải trải bàn màu trắng quấn chặt lấy bốn chân, kéo căng phần mặt trải nên trông càng thêm trắng, trắng đến nhức mắt luôn.

Dịch tặng bạn hiền Styx

Ánh sáng chói lóa và bóng hắt của nó làm nổi bộ ngực Giai Chi, đèn chụp rọi thẳng xuống khuôn mặt nàng, in rõ vầng trán hẹp và nhọn, chân tóc lam nham không đều, nhưng lại khiến khuôn mặt góc cạnh[1] xinh đẹp ấy thêm phần thanh tú. Nàng trang điểm sơ, chỉ có hai cánh môi mỏng tinh tế là bôi son bóng đỏ thắm; món tóc mai chải bồng lên phía trên, tóc sau gáy chấm vai; cánh tay mượt mà; tấm xường xám dài đến đầu gối may bằng vóc lam kim tuyến có vẽ gợn sóng, cổ áo lượn tròn cao chừng nửa tấc, trông giống đồ âu, ở cổ có một cái kim gài, trông thật hài hòa với chiếc khuyên tai hình cúc áo bằng đá quý xanh lam khảm vụn kim cương.

Ngồi bên trái và bên phải nàng là hai bà mặc áo nịt không tay màu đen, dưới chiếc cổ bẻ lộ ra sợi dây chuyền vàng nặng trĩu, vừa trang sức vừa tiện thể ghim giữ cổ áo. Đang thời chiến, Thượng Hải sống tách biệt với bên ngoài nên thời trang cũng ít nhiều mang những đặc sắc riêng. Trong vùng chiếm đóng, vàng đắt khác thường, giá trị của thứ dây chuyền to đến thế kia thật không tính làm sao cho xiết, dùng thay thế cúc cài áo choàng thì vừa sang vừa nhã, nhất là khi diễu ngoài phố, vì vậy nó đã trở thành mốt chung của các bà lớn có chồng làm quan chức chính quyền. Ngoài ra, có lẽ còn chịu ảnh hưởng bởi thời trang Trùng Khánh[2], nên các bà cảm thấy áo dài màu đen là trang trọng mà lịch sự nhất.

Khi ở nhà, bà Dịch không mặc loại áo nịt hình cái chuông, nhưng trông vẫn phát phúc, đầy đặn như chuông. Bà quen Giai Chi tại Hương Cảng hai năm về trước. Dạo ấy, vợ chồng bà theo Uông Tinh Vệ đi khỏi Trùng Khánh, có lưu lại Hương Cảng một thời gian. Thân tín của Uông Tinh Vệ là Tăng Trọng Minh đã bị ám sát ở Hà Nội, vì vậy suốt thời gian trú ngụ tại Hương Cảng, họ đều ru rú trong nhà.

Bà Dịch nóng lòng sắm sửa thêm một vài thứ. Ở hậu phương và nội khu chiếm đóng đều thiếu hàng, nay đến thiên đường mua sắm như Hương Cảng, làm sao mà khư khư nắm tay trong bọc được. Hiềm nỗi ở đây đến công ty lớn cũng cò kè mặc cả, không biết nói tiếng Quảng Đông là mắc lỡm ngay, chỉ dân thổ công mới sành sỏi việc này thôi. Cuối cùng, được người quen giới thiệu, vợ của một thương gia xuất nhập khẩu họ Mạch đã nhận lời đưa bà đi mua sắm. Thói thường, dân buôn bán ưa kết giao với người chốn quan trường, nên cô đã bồi tiếp bà Dịch hết sức nồng hậu. Bà Dịch cảm động lắm.

Sau sự biến Trân Châu cảng, Hương Cảng bị chiếm đóng, công việc làm ăn của ông Mạch đâm ra đình trệ, thành thử Giai Chi cũng phải chạy đôn chạy đáo giúp chồng để đắp đổi chi dụng qua ngày. Chuyến này, nàng mang đồng hồ, thuốc tây, nước hoa và tất lụa đến Thượng Hải bán. Bà Dịch bèn nằng nặc giữ nàng nghỉ lại nhà mình.

- Hôm qua chúng tôi đến quán Thục Du[3]… Cô Mạch không đi. – Bà Dịch kể với một trong hai bà mặc áo nịt đen.

- Vậy ạ?

Bà áo nịt đen kia xen vào:

- Mấy ngày vừa rồi chị Mã đều không đến phải không?

Vừa sắp bài lách cách, bà Mã vừa ậm ờ trong mồm:

- Một người họ hàng nhà em có việc.

Bà Dịch cười:

- Hứa mời mọi người một bữa, không thoái thác được nên trốn đấy mà.

Giai Chi tự hỏi liệu có phải mụ Mã này ghen tị gì không, vì từ khi nàng đến, mọi sự chú ý và chơi bời ăn uống đều xoay quanh nàng.

Bà Dịch lại nói với bà Mã:

- Hôm qua cô Liêu khao đấy, hai hôm nay toàn cô ấy thắng. Lúc đi ăn, gặp cậu Lý với cô vợ, bọn tôi bèn mời hai người vào bàn luôn. Cậu Lý nói họ cũng có hẹn, vẫn đang chờ khách. Tôi nhấm nháy bảo, chả mấy khi cô Liêu chiêu đãi, hai người ngại gì mà không tận hưởng? Khéo sao hôm qua gặp dịp cậu Lý khao to, mời một đống khách. Ngồi không đủ phải thêm ghế, thêm ghế vẫn không đủ, thành thử chen chúc, cô Liêu ngồi sau lưng tôi. Tôi đùa, kể ra duyên tôi vẫn còn son lắm! Cô ấy bảo tôi già rồi còn nỡm! Chọc qua ghẹo lại, cười chết được!

Mọi người đều cười.

Bà Dịch vẫn đang kể với bà Mã những tin tức trong mấy ngày gần đây thì ông Dịch bước vào, gật đầu chào ba bà khách.

- Các bà gầy sòng sớm thế!

Ông dừng lại bên vợ, ngó vào bài. Bức tường sau lưng ông được che kín bằng một tấm rèm cửa sổ màu vàng đất, hoạ tiết là những ngọn cỏ đuôi phượng rất to màu đỏ gạch đang nghiêng ngả, cao đến tận đầu người. Gần đây, bên phương Tây khá thịnh hành kiểu cửa sổ giả sát đất ấy, nhà Chu Phật Hải[4] có, vì vậy họ cũng phải có. Hiện đang là thời chiến, Thượng Hải rất khan hiếm loại vải ngoại để may rèm cửa, vậy mà nhà họ Dịch dùng cho cả một bức tường, lại còn trang trí, thật vung tay quá sức!

Đứng trên nền cỏ đuôi phượng như cỏ của xứ người khổng lồ, dáng vóc ông càng thêm thấp nhỏ. Mình vận bộ âu phục xám trông nhợt nhạt và thanh tú; tóc hơi trợt về đằng sau, phô ra vầng trán cao kỳ lạ; sống mũi dài dài: tướng ông là tướng chuột, nghe đâu chủ về phú quý.

Bà Dịch hỏi:

- Cô Mã, cái này mấy carat đấy, ba à? Hôm kia Phẩm Phân lại đến, có viên năm carat, nhưng không bóng bằng cái này của cô.

Bà Mã nói:

- Em đã bảo hàng của Phẩm Phân không tốt bằng hàng ngoài tiệm mà!

Bà Dịch đáp:

- Được cái tiện ấy thôi, người đưa mối mang hàng đến tận cửa, còn có thể giữ lại xem đôi ba ngày. Chưa kể đôi khi hàng Phẩm Phân có mà ngoài tiệm không có đâu. – Bà ta lườm chồng. – Lần trước người ta rao viên kim cương sắc đỏ, ông không chịu mua cho tôi. Bây giờ phải bao nhiêu tiền mới tậu nổi? Kim cương sắc đỏ hoàn hảo tăng đến mười mấy hai mươi lạng vàng một carat, Phẩm Phân còn nói loại phấn hồng hết hàng bán rồi đấy.

Ông Dịch cười:

- Cái viên ấy mười mấy carat, to như quả trứng, đeo lên ngón tay rồi cầm bài sao được.

Bàn mạt chược đúng là cuộc triển lãm các loại nhẫn, Giai Chi nghĩ. Chỉ mình nàng không đeo kim cương, vẫn mang chiếc nhẫn phỉ thúy muôn thuở, biết thế này thì nàng đã bỏ lại phòng, khỏi làm trò cười cho người ta, ai cũng tỏ vẻ xem thường kia kìa.

Bà Dịch cằn nhằn:

- Không được mua lại còn phải nghe những lời này của ông nữa sao!

Nói rồi thảy ra một quân năm sách, người đàn bà áo nịt đen ngồi đối diện bà Mã ù bài luôn, tức thì mọi người ồ à kêu cười, làm ngắt đoạn câu chuyện.

Mọi người ồn ào tính phán, ông Dịch thừa lúc láo nháo hất cằm về phía cửa làm hiệu cho Giai Chi.

Nàng lập tức liếc nhìn hai người đàn bà mặc áo nịt đen, may thay, hình như không ai nhận thấy. Chung tiền xong, nàng cầm chén trà hớp một ngụm, chợt thốt lên:

- Khốn khổ cho cái trí nhớ của em! Hẹn ba giờ đúng đi bàn công việc mà quên tiệt cả. Làm sao đây, hay ông Dịch cầm thay tôi hai ván, tôi đi rồi về ngay.

Bà Dịch gắt:

- Không! Sao lại như thế được? Không nói sớm, làm người ta mất cả hứng.

Người đàn bà áo đen vừa ù rên rẩm:

- Phải đấy, tôi còn muốn gỡ gạc thêm tí đỉnh.

- Giá có cô Liêu… Gọi điện cho cô Liêu đến thay. – Bà Dịch nói, rồi bảo Giai Chi. – Cô đợi chị ấy đến hãy đi.

Giai Chi xem đồng hồ:

- Nhờ ông Dịch đánh hộ tôi. Muộn quá rồi, tôi có hẹn người môi giới đi uống cà phê.

Ông Dịch lên tiếng:

- Hôm nay tôi bận chút việc, để bữa khác tôi hầu các bà thâu đêm.

- Cô Vương Giai Chi này tệ thật! – Bà Dịch ưa lối gọi cả họ lẫn tên, kiểu như xưng hô giữa bạn học với nhau. – Lần này không phạt cô không được. Phải mời mọi người một bữa.

- Sao lại có cái lối khách mời chủ thế? – Bà Mã ngắt lời. – Chị Mạch mới đến Thượng Hải, chị ấy là khách mà.

- Chị Dịch đã nói vậy, cô phải cẩn thận đấy! – Người đàn bà áo nịt đen xen vào.

Dẫu chuyện trò vui đùa như vậy, song họ vẫn luôn để bụng dè chừng nhau. Tuy bà Dịch thừa tuổi làm mẹ Giai Chi, nhưng một là họ chưa bao giờ nhắc đến chuyện nhận mẹ con, hai là bà Dịch đang ở vào độ tuổi khó tính, vừa muốn có đám bạn gái trẻ trung xinh đẹp vây quanh như thói thường của phần lớn các bà già, vừa dễ nảy lòng ghen tuông với bọn họ.

- Vâng, vâng! Đêm nay tôi khao, – Giai Chi nói. – Ông Dịch thay tôi cầm bài đi, nếu không đến tối tôi không mời ông dự tiệc đâu.

- Anh Dịch đỡ hộ cái! Thiếu một chân mất cả vui. Anh cứ đánh trước đi, chị Mã gọi điện cho người đến lấp chỗ trống ngay bây giờ đấy.

- Tôi có việc thật! – Nhắc đến việc chính, giọng ông ta nhỏ hẳn lại, nghe chỉ lủng bủng trong miệng. – Các bà hẵng nán một chút chờ bạn đến đi.

- Tôi đã biết trước là anh không có thời gian mà. – Bà Mã nói.

Đó là một câu bắt nọn, hay là do cảm giác của bà ta quá bén nhạy? Giai Chi nghĩ bụng. Nhưng ông ta tươi cười thế kia, biết đâu ngụ ý của bà Mã không phải là xấu? Mà cũng khó nói, người thâm trầm đến mức nào chả có lúc đắc ý sơ suất.

Nguy hiểm quá! Hôm nay mà không thành công, tiếp tục kéo dài thì sớm muộn gì bà Dịch cũng phát hiện ra.

Trong lúc Giai Chi còn nhùng nhằng cò cưa với bà vợ, ông chồng đã bỏ đi rồi. Nàng trổ hết tài miệng lưỡi mới thoát được để trở về phòng ngủ của mình, cũng chẳng thay đổi quần áo chi hết, chỉ vội vàng thu dọn một chút. Lát sau, cô tớ gái vào báo xe đang đợi trước cửa. Nàng lên xe hơi của nhà họ Dịch, bảo tài xế đưa đến một tiệm cà phê, sau đó cho anh ta quay về.

Trời vẫn còn sớm, trong tiệm không có ai, trên tường gắn mấy cây đèn chụp chao lụa xếp nếp. Tiệm này rất rộng, sắp đầy bàn tròn trải khăn lanh màu trắng có in hoa chìm, y như kiểu nhà ăn cổ điển. Nàng đến quầy gọi điện nhờ, đợi chuông đổ bốn lần rồi gác máy, xong gọi lại. Đó là ám hiệu ước định. Sợ người phục vụ nghi ngờ, nàng giả bộ lẩm bẩm:

- Quay nhầm số mới chết chứ!

Lần này có người nhấc máy:

- A lô?

May quá, là giọng Quảng Dụ Dân. Đến lúc này nàng vẫn sợ nghe phải Lương Nhuận Sinh, dù rằng anh rất ý tứ, lúc nào cũng để người khác bắt máy trước.

- A lô, anh Hai ạ! – Nàng hỏi bằng tiếng Quảng Đông. – Mấy hôm nay ở nhà vẫn ổn chứ?

- Ổn, ổn cả. Em sao rồi?

- Hôm nay em đi mua đồ, nhưng chưa nhất định là lúc nào.

- Được, không sao. Đằng nào bọn anh cũng đợi em, em đang ở đâu?

- Ở đường Hà Phi.

- Được, thế thôi vậy.

Một lúc im lặng.

- Không còn gì nữa sao? – Tay nàng lạnh giá, mong tìm được chỗ tựa và hơi ấm từ giọng nói quê hương.

- Không còn gì nữa.

- Đi ngay bây giờ chưa biết chừng.

- Kịp mà, không sao đâu. Được rồi, gặp em sau nhé.

Nàng gác máy, ra ngoài gọi một chiếc xe kéo ba bánh.

Nếu hôm nay vẫn không thành công thì khó lòng ngụ tiếp ở nhà họ Dịch nữa, mấy mụ đàn bà cứ rình mò dò xét mãi. Có lẽ nên viện cớ để dọn ra ngoài, ông ấy sẽ thuê một căn hộ cho nàng ở. Hai lần trước họ gặp nhau ở cư xá, không cùng một nơi, nhưng đều là nhà của người Anh hoặc người Mỹ, chủ nhân đã vào trại tập trung. Nhưng ở đó càng khó ra tay… Chẳng biết khi nào ông ta đến nhỉ? Đến thì toàn đột ngột như trên trời rớt xuống, dẫu hẹn trước thì cũng có khi bận việc sát nút, không đến được. Gọi điện cho ông ta rất khó, bà vợ quản lý quá chặt, đặt tai mắt ở khắp các sở làm. Cho dù không có tai mắt, chỉ cần bị người ngoài biết được cũng đủ rầy rà, quanh vợ ông ta thiếu gì kẻ ngồi lê đôi mách.

Nếu không chủ động tiếp cận ông ta, thậm chí ông ta không thèm đến một lần nào, nghe nói chuyện này cũng đã từng xảy ra rồi, và căn hộ rất có thể là một tặng phẩm chia tay. Ông ta có khá nhiều nhị phòng, không chăm nom xuể, ít gặp ai là quên người ấy luôn. Phải giữ rịt lấy ông ta, phải đung đưa đôi gò bồng đảo này trước mặt ông ta.

- Chúng khác nhiều so với hai năm trước nhỉ! – Vừa ôm hôn Giai Chi, ông ta vừa nói khẽ, đoạn rúc đầu vào ngực nàng, không nhìn thấy nàng đỏ mặt.

Bây giờ nhớ lại, người nàng vẫn râm ran như bị kim châm, tựa hồ trông thấy ánh mắt đáng ghét của những người kia đang săm soi nàng với một nụ cười đi-guốc-trong-bụng, trong đó có cả Quảng Dụ Dân.

Duy Lương Nhuận Sinh là hững hờ ngây ngô, làm ra vẻ không nhận thấy ngực nàng mỗi ngày một nở. Hằng ngày trừ những lúc diễn vở kịch nhỏ triền miên của họ, hễ Lương Nhuận Sinh xuất hiện là bị nàng đuổi đi.

Có rất nhiều đường tắt dẫn đến khu tô giới công cộng. Xe kéo tới ngả giao giữa đường Tây Ma và đường Tĩnh An Tự, nàng bảo dừng lại ở một tiệm cà phê nhỏ nơi góc phố. Nàng nhìn xem xe của ông ta đến chưa, nhưng bên đường, quá tiệm một chút chỉ có một chiếc xe màu tím than.

Quán này có lẽ bán cho người ta mang về là nhiều, chỉ có lơ thơ mấy chỗ ngồi, khung cảnh u ám, chẳng có chút phong vị nào. Sâu bên trong có một cái quầy thuỷ tinh đông lạnh, sắp mấy món ăn màu sắc, con đường hẹp phía sau thắp đèn sáng choang, hắt sáng nửa dưới bức tường bên trong thành màu cà phê, in gợn những bóng mấp mô lồi lõm không đều. Cạnh chiếc tủ lạnh nhỏ mắc bộ áo ống, bên trên, gần trần nhà treo thành thành dãy những bộ đồng phục của đám bồi tây, trông như tiệm quần áo vậy.

Theo lời ông ta thì tiệm này là do anh bồi số một của nhà hàng Kiessling ở Thiên Tân mở. Ông ta chọn nơi đây cốt tránh người quen, tuy nhiên vẫn chú ý rằng tiệm nằm áp trục giao thông chính để chẳng may có gặp người quen thật thì cũng không đến nỗi gây nghi ngờ như những tiệm vắng ở nơi heo hút.

Cốc cà phê trước mặt nàng đã nguội lạnh, xe ông Dịch vẫn chưa đến. Lần trước ông ta phái xe đến đón nàng, sau đó bắt nàng chờ gần một tiếng ở căn hộ rồi mới vác xác tới. Dân đại lục nói chung đã giờ cao su, mà dân chốn quan trường mới gọi là cao su của cao su. Cứ đợi thế này thì còn mua bán gì được nữa.

Lần đầu gặp gỡ, chính ông ta đã nói:

- Hôm nay là một ngày đáng kỷ niệm. Phải mua một cái nhẫn cho em, em tự chọn lấy. Nhưng bây giờ muộn rồi, nếu không anh đã đưa em đi.

Lần thứ hai thời gian càng cấp bách, chẳng đáng nhắc đến. Nhưng không thể thôi ở đấy được, nếu hôm nay ông ta không tự nhớ lại, nàng sẽ phải nhắc, mặc dù như thế rất sượng mặt. Bởi nếu nàng không nhắc, hạng cáo già ấy tất sinh nghi, ông ta thừa biết một mợ trẻ như nàng chẳng thế mê mẩn một lão lùn bốn năm mươi tuổi đầu mà không có lý do, chí ít cũng phải vì những món trang sức đắt tiền, bằng không ắt là vì những nguyên nhân khác.

Trang sức đắt tiền xưa nay vẫn là yếu điểm của các bà. Nàng thì đang chạy việc cho chồng, tiện thể mua vui bên ngoài, đó cũng là điều bình thường. Ông ta làm công vụ bí mật, luôn phải ngó trước ngó sau, che chắn hành tung để người khác không nắm bắt được. Mọi lần hẹn hò đều diễn ra ở những địa điểm ông ta chỉ định. Nàng cần phải giành được lòng tin của ông ta, kéo được ông ta đến nơi nàng chọn.

Lần trước xe đến đón nàng rất đúng giờ, hôm nay sao muộn thế, chắc là ông ta tự đến chăng? Thế cũng tốt, chứ mình nàng đến căn hộ trước, ông ta đến sau thì không tiện dắt nhau ra đường nữa, trừ phi có kế hoạch ăn tối ở ngoài, còn thường thì quần nhau đến tận nửa đêm mới đi. Nhưng họ chưa bao giờ ăn tối cả. Muộn quá mất rồi, chỉ sợ các tiệm hàng đóng cửa mất, mà nàng không dám giục ông ta nhanh hơn, đành nén lòng chờ đợi, hệt như một ả gái đợi khách.

Nàng lấy chiếc gương trang điểm ra soi, chậm thêm ít phấn, chưa chắc gì là ông ta đích thân đến. Đối với ông ta, nàng có mới mẻ gì nữa đâu. Hôm nay không thành công, sau này đến không còn cơ hội nữa mất.

Giai Chi lại xem đồng hồ. Dự cảm thất bại như một vết tất rách bò lên lành lạnh trên đùi, trên bụng nàng.

Mé chếch phía đối diện có một người đàn ông trung niên đi một mình, đang đọc dở tờ báo, chú ý nhìn Giai Chi. Ông ta đến trước nàng, chắc không phải là theo dõi. Hẳn ông ta không đoán được nàng là ai, đồ trang sức nàng mang là thật hay giả? Trông nàng không giống gái điếm, có vẻ giống diễn viên hơn, nhưng mặt lạ quá.

Thế mà nàng đã từng đóng kịch đấy, bây giờ cũng ở trên sàn diễn đây, chỉ có điều không nổi danh, chẳng ai hay biết cả.

Ở trường, nàng chỉ diễn những vở kịch sử yêu nước, khẳng khái hiên ngang. Trước khi Quảng Châu bị chiếm đóng, trường Lĩnh Đại đã dọn sang Hương Cảng, và có diễn kịch thêm một lần ở đây, vở diễn hôm ấy khá thành công. Rời khỏi sân khấu, nàng vui mừng xốn xang, mọi người đi ăn đêm rồi giải tán, nhưng nàng không muốn quay về, lại rủ hai cô bạn học ngồi xe điện hai tầng đi chơi sông. Tầng hai thưa thớt khách, xe lắc la lắc lư giữa lòng phố rộng, ngoài cửa sổ chớp nháy đèn quảng cáo, cảm giác như người say bị trúng phong.

Lĩnh Đại mượn lớp của Đại học Hương Cảng, giờ vào giờ tan đều chen chúc chật chội, nửa ngày trời mới thông đường, hết sức bất tiện, học sinh Lĩnh Đại không khỏi có cảm giác ăn nhờ ở tạm, chưa kể thái độ bàng quan với vận mệnh quốc gia của dân Hương Cảng thật khiến người ta chán ngấy. Được cái bạn học của nàng phần lớn đều là dân thành phố, sống gần nhà, thường xuyên giao thiệp, cùng mang tâm trạng học sinh lưu vong. Có vài người như thế hợp tính nhau, lập thành một nhóm nhỏ.

Trong phái đoàn tới Hương Cảng của Uông Tinh Vệ có một người là đồng hương của Quảng Dụ Dân. Dụ Dân bèn đi kiếm anh ta, nối lại giao tình, nghe ngóng được ít nhiều tin tức. Khi trở về mọi người xì xào bàn tán, cuối cùng vạch ra phương án mỹ nhân kế, để một nữ sinh tiếp cận bà Dịch, nhưng nhất định không được nói mình còn đi học, vì học trò thời nay hay bạo động, sẽ khiến vợ chồng họ nghi ngờ. Mọi người cho rằng nữ sinh ấy nên đóng vai phu nhân của một nhà buôn, nhà buôn ở Hương Cảng thì đầy, và cũng không có mấy tư tưởng ái quốc. Người đảm nhiệm vai trò này, còn ai thích hợp hơn là Vương Giai Chi, đương kim hoa đán của đoàn kịch trường Lĩnh Đại?

__________________

[1] Nguyên văn là mặt lục giác, tức khuôn mặt có vầng trán vuông, xương to, hàm và cằm rộng. Đây là dạng mặt điển hình của người Quảng Đông, Quảng Tây và Phúc Kiến. Giai Chi là người Quảng Đông.

[2] Trùng Khánh hồi đó là thủ đô kháng chiến của Quốc Dân đảng.

[3] Thục Du là quán trà hương vị Tứ Xuyên, nay đã trở thành một thương hiệu trà rồi thì phải.

[4] Chu Phật Hải là yếu nhân trong chính quyền Quốc Dân đảng thời kỳ đầu, đến hồi Nhật chiếm đóng thì làm Hán gian.

Comments are closed.