SLSDBTR (0)

Posted by Alex on November 20 2009

Đêm đen, mưa đổ xối xả. Nước lũ trên núi trào bung cuốn theo những tảng đá lấm bùn, xô đổ và nhận chìm đến nửa khu rừng. Những tảng đá lổn nhổn trong nước ào ào nghiền qua những thân cây tàn tã. Những tiếng nghiến kèn kẹt inh tai như hàng ngàn con hổ nhất tề gầm rống, tựa hồ bọn quái thú màu đen trong đám hỗn độn. Mặt đất toát lên nỗi bi thương căm hờn…

TỰA

…Đột nhiên, luồng chớp xanh lè xé toạc màn mây, mặt đất rực sáng như ban ngày. Sấm nổ chém xuống những cây cử cao ngất.

Bỗng đâu một bóng đen như chim ưng lao vụt xuống một chấm xám nhỏ trên mặt đất. Ầm một tiếng, ở chỗ gãy của cây cử đùn lên một đụn khói dày màu xám, lẫn vào với ngọn lửa đỏ nổ lép bép.

- Sư đệ, tại sao? – Một người ăn bận như hòa thượng hỏi, giọng không hề có chút oán giận. Cách hòa thượng chừng mười thước, một cánh tay gãy đầm đìa máu nằm trên mặt đất cháy đen, vẫn giãy lên đành đạch.

Phản chiếu trong đôi con ngươi của hòa thượng là một tăng nhân vận cà sa màu đen khổ hạnh. Tăng nhân này có đôi má tóp như gỗ khô, ánh nhìn kiên nghị như quỷ ma, nhưng đôi mắt trống rỗng vô hồn.

Nhà sư áo xám thở một hơi, căn bản không đưa tay ra phong bế các huyệt đạo trên cánh tay gãy, chỉ hơi gắng gượng lấy lại tinh thần, kinh mạch lặng lẽ từ trong người thay đổi vị trí, vết thương lập tức cầm máu.

Khả năng ngưng thần bế huyệt thần kỳ ấy, khắp thiên hạ chỉ có một môn võ công có thể làm được.

Bộ tăng y trầm mặc bị mưa gió làm ướt, càng để lộ khung xương vêu vao ẩn bên trong.

Tăng nhân áo đen từ từ bước lên một bước, bộ pháp trông rất đơn giản trên mặt đất ướt mềm, trong vòng một trượng xung quanh, vô số hạt mưa đột nhiên bị dừng cứng lại giữa không trung, hễ gót chân nhón lên, vô số hạt mưa dừng giữa không trung lại bắn tung tóe ra tứ phía. Nội lực đến cảnh giới này, thực đã vượt khỏi phạm vi khả năng của con người.

Ống tay áo của hắc y tăng phồng căng, để lộ năm ngón tay khum khoằm.

Mưa càng to. Lại một trận sấm nổ.

Comments are closed.