THIẾU LÂM TỰ ĐỆ BÁT ĐỒNG NHÂN

Posted by Alex on November 20 2009

Đêm đen, mưa đổ xối xả. Nước lũ trên núi trào bung cuốn theo những tảng đá lấm bùn, xô đổ và nhận chìm đến nửa khu rừng. Những tảng đá lổn nhổn trong nước ào ào nghiền qua những thân cây tàn tã. Những tiếng nghiến kèn kẹt inh tai như hàng ngàn con hổ nhất tề gầm rống, tựa hồ bọn quái thú màu đen trong đám hỗn độn. Mặt đất toát lên nỗi bi thương căm hờn…

TỰA

…Đột nhiên, luồng chớp xanh lè xé toạc màn mây, mặt đất rực sáng như ban ngày. Sấm nổ chém xuống những cây cử cao ngất. Bỗng đâu một bóng đen như chim ưng lao vụt xuống một chấm xám nhỏ trên mặt đất. Ầm một tiếng, ở chỗ gãy của cây cử đùn lên một đụn khói dày màu xám, lẫn vào với ngọn lửa đỏ nổ lép bép.

- Sư đệ, tại sao? – Một người ăn bận như hòa thượng hỏi, giọng không hề có chút oán giận.

Cách hòa thượng chừng mười thước, một cánh tay gãy đầm đìa máu nằm trên mặt đất cháy đen, vẫn giãy lên đành đạch. Phản chiếu trong đôi con ngươi của hòa thượng là một tăng nhân vận cà sa màu đen khổ hạnh. Tăng nhân này có đôi má tóp như gỗ khô, ánh nhìn kiên nghị như quỷ ma, nhưng đôi mắt trống rỗng vô hồn. Nhà sư áo xám thở một hơi, căn bản không đưa tay ra phong bế các huyệt đạo trên cánh tay gãy, chỉ hơi gắng gượng lấy lại tinh thần, kinh mạch lặng lẽ từ trong người thay đổi vị trí, vết thương lập tức cầm máu. Khả năng ngưng thần bế huyệt thần kỳ ấy, khắp thiên hạ chỉ có một môn võ công có thể làm được. Bộ tăng y trầm mặc bị mưa gió làm ướt, càng để lộ khung xương vêu vao ẩn bên trong. Tăng nhân áo đen từ từ bước lên một bước, bộ pháp trông rất đơn giản trên mặt đất ướt mềm, trong vòng một trượng xung quanh, vô số hạt mưa đột nhiên bị dừng cứng lại giữa không trung, hễ gót chân nhón lên, vô số hạt mưa dừng giữa không trung lại bắn tung tóe ra tứ phía. Nội lực đến cảnh giới này, thực đã vượt khỏi phạm vi khả năng của con người. Ống tay áo của hắc y tăng phồng căng, để lộ năm ngón tay khum khoằm.

Mưa càng to.

Lại một trận sấm nổ.

oOo

HỒI THỨ NHẤT

Cửa thôn Nhũ Gia, bảy tám chiếc ghế băng vây quanh một lão già kể truyện…

Lão già phe phẩy chiếc quạt, kể lại những câu chuyện cũ đã không ngừng kể đi kể lại suốt năm mươi mấy năm qua, từ những truyện có tính lịch sử như Tam Quốc đến những truyện giang hồ như kỳ hiệp thời Đường Cầu Nhiêm Khách, từ những liệt truyện thích khách thời Đông Chu xa xôi đến truyện Dương gia tướng mới tiền triều đây thôi, bọn trẻ trong thôn nghe như nuốt lấy từng lời, hệt như hôm qua, hôm kia, và như mọi ngày trước đây.

Một con chó già gầy đét ve vẩy đuôi ngồi bên chân lão già, liếm liếm chỗ chân cụt của lão. Một đứa bé trai chân đất chừng mười sáu tuổi vuốt vuốt cái cổ lưa thưa lông vàng của con chó già, nhân lúc lão già uống nước gặm dưa nghỉ lấy hơi, thì lại kể vài câu chuyện dã sử, giúp thêm vào mấy chỗ hấp dẫn mà mới được kể qua loa, chẳng hạn như Dương Ngũ lang làm thế nào lĩnh ngộ được Phục Ma côn pháp trong trận chiến với các đồng nhân của Thiếu Lâm tự trong hẻm, thanh Thanh Long Yển Nguyệt đao của Quan Vũ cuối cùng đã lưu lạc về phương trời nào, giúp cho câu chuyện của lão già thêm phần lôi cuốn.

Đứa trẻ chân đất này đã thích nghe truyện kể của lão già từ hồi năm tuổi, thuộc làu làu như cháo mọi tình tiết, mọi tinh thần trung hiếu tiết nghĩa trong tất cả các câu chuyện, nó cũng là người bạn thân thiết nhất của lão già. Đứa bé này có một cái tên kỳ cục: Thất Sách. Lão già hồi mười lăm tuổi đã đỗ tú tài, cũng là thư sinh duy nhất ở thôn Nhũ Gia đã từng được đến thăm thành Lâm An, gặp nhiều hiểu rộng, là một bậc già cả được dân làng tôn kính. Nhưng học nhiều quá lại không đem lại cho lão quan tước hay tiền bạc gì, hơn năm mươi năm trước bọn Mông Cổ diệt Nam Tống, triều Tống đổi thành triều Nguyên, lúc đó lão già đang dạy học ở trường tư liền bị bọn quan quân Mông Cổ chiếm làng chặt chân cảnh cáo, từ đó về sau chỉ ngồi kể truyện ở cổng làng, không dám dạy ai đọc sách viết chữ nữa. Trong thời cuộc bất ổn này, những kẻ vô hại nhất với chính quyền nhà Nguyên chính là những kẻ nhà quê ngờ nghệch.

- Chữ có thể không biết viết, sách có thể bị biến thành củi đốt, nhưng những tinh thần trung hiếu tiết nghĩa hay hành hiệp vì nước vì dân thì nhất định phải truyền lại đời đời. Khục, có câu nói, thời thế tạo anh hùng, Thất Sách, cháu bảo có phải không? – Lão già nhìn đám trẻ, nhách miệng cười để lộ hàm răng đã gãy nhiều chỗ. Hễ lão già hỏi Thất Sách câu hỏi này, coi như báo hiệu câu chuyện ngày hôm ấy đã đến hồi kết thúc.

- Đúng vậy, anh hùng chân chính dù ở bất kỳ thời nào cũng đều có thể vượt lên muôn người, rạng ngời tỏa sáng. Người ta nói Bách vô nhất dụng thị thư sinh, thực ra cũng chính là ý này – Thất Sách phụ họa lão già, tay vỗ vỗ lưng con chó.

- Vì sao, Thất Sách? – Lão già phe phẩy quạt, lúc này lão chỉ muốn rít một hơi thuốc lào, đáng tiếc phần lớn thuốc lào thu hoạch được đều đã bị đem tiến vua, nên phải hút tiết kiệm chút. Bọn trẻ tho lõ mắt nhìn Thất Sách, đợi cái đáp án mà ngày nào thằng bé cũng nói.

- Bởi vì anh hùng chả sợ gì, cho dù là thời thế không ủng hộ mình, anh hùng cũng có thể đảo ngược thời thế – Thất Sách xúc động nói – cho dù sự hắc ám có phủ trùm đất trời, tất cả không còn chút hi vọng nào, tất cả mọi người đều khép nép không biết làm gì, anh hùng cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để đứng lên dẫn dắt những người chỉ biết nghe theo người khác, gan góc đấu tranh chống lại lịch sử.

- Nói đơn giản hơn, xuôi chiều gió thì không thể thấy được cánh buồm mạnh mẽ thực sự, mọi chuyện đẹp đẽ đều bắt nguồn từ dũng khí, không có gì là tình cờ hay ngẫu nhiên hết – Lão già cười hì hì, nhìn hai chân cụt, rồi lại nhìn Thất Sách.

Câu chuyện đã hết, bọn trẻ cũng giải tán. Chỉ còn lại Thất Sách, con chó, và vầng tịch dương đỏ hồng thở dài.

- Lão sư phụ, ngày mai cháu phải lên chùa Thiếu Lâm rồi – Thất Sách luyến tiếc nhìn con chó mù dở. Con chó già có thể nói là một người thân của lão già suốt mười ba năm nay, và cũng đang kéo nốt chút hơi tàn trong đời như chủ nó.

- Thời buổi này, ta thấy Thiếu Lâm tự cũng chẳng thể là nơi tử tế gì, Thất Sách ạ. Con còn có cha mẹ phải phụng dưỡng – Lão già vẫn không tán đồng mong muốn bấy nay của Thất Sách: đến tập võ học nghệ ở chùa Thiếu Lâm, luyện tập được một thân công phu hành hiệp trượng nghĩa.

- Lão sư phụ, lẽ nào những chuyện người kể là giả hay sao? – Thất Sách hoa chân múa tay lung tung dưới bóng tà dương, theo những đường thế mà nó tưởng tượng là Phục Hổ quyền của Thiếu Lâm tự. Từ nhỏ Thất Sách đã quen việc đồng áng, tuy bề ngoài hơi gầy gò, nhưng xương cốt rắn rỏi, đấm đá lung tung mà cũng có tiếng gió vù vù.

Lão già thở dài:

- Anh hùng thật chứ, làm gì có giả?

Suốt những năm tháng trưởng thành, đứa bé này đã nghe chuyện lão kể, còn thường xuyên quấn lấy lão tranh luận về những truyền thuyết giang hồ hoang đường, cả thôn đều cho rằng thằng bé có duyên với lão, từ đó, lão già cũng lén lút dạy Thất Sách học mấy chữ Hán, chỉ có điều không để ai biết, tránh gây ra những phiền phức không đáng có. Nay đứa bé này cuối cùng cũng quyết định lên Thiếu Lâm học nghệ, lão lẽ nào lại ngăn cản nó?

- Cha mẹ cháu thì để năm đứa em cháu chăm sóc được rồi, sau này cháu sẽ phá được Thiếu Lâm tự thập bát đồng nhân trận để hạ sơn, cướp của kẻ giàu chia cho người nghèo, tất nhiên sẽ ưu tiên nhiều bạc hơn cho làng ta, làm rỡ ràng tổ tông một phen – Thất Sách chống một tay trồng cây chuối, vừa nói vừa cười hì hì.

Một đứa bé gái hằm hằm chạy tới, xối xả mắng Thất Sách lúc đó vẫn đang trong tư thế lộn ngược người:

- Thất Sách! Em vừa sang nhà anh, nghe bố anh nói, ngày mai anh định đi bái sư học nghệ ở cái chùa Thiếu Lâm khỉ gió gì đó bên Hà Nam, có phải không? – Con bé giận đến nỗi toàn thân phát run.

- Phải! – Thất Sách cảm thấy lời con bé quá vô vị. Việc này chẳng đã nói từ đời nào rồi, nhắc đi nhắc lại mãi làm gì?

Đứa bé là bạn thanh mai trúc mã, bằng tuổi với Thất Sách, tên gọi Hồng Trúng, hai đứa chơi với nhau từ nhỏ tới lớn, cả ngày vui chơi đùa nghịch, hết cãi nhau lại giảng hòa, giống như mọi đôi trai gái mà lớn lên sẽ thành hôn ở trong làng. Nhắc đến cái tên Thất Sách và Hồng Trúng, phải kể lại từ hứng thú của mẹ hai đứa.

Mẹ Thất Sách và mẹ Hồng Trúng là bạn bài bạc mỗi lúc nông nhàn…

Comments are closed.

Rss Feed Tweeter button Facebook button