SSSN

Posted by Alex on December 26 2009

Ở Thục Sơn, tháng Ba vẫn là lúc hơi xuân lành lạnh. Vào lúc canh năm, trời mới tờ mờ sáng, song ở Ngự Kiếm đường dưới chân núi đã có ánh đèn, bấy giờ các kiếm đồng còn chưa tới, chỉ có mấy người tạp dịch đang cần mẫn làm công việc lau dọn hằng ngày.

HỒI 1

Canh năm

Ở Thục Sơn, tháng Ba vẫn là lúc hơi xuân lành lạnh. Vào lúc canh năm, trời mới tờ mờ sáng, song ở Ngự Kiếm đường dưới chân núi đã có ánh đèn, bấy giờ các kiếm đồng còn chưa tới, chỉ có mấy người tạp dịch đang cần mẫn làm công việc lau dọn hằng ngày.

- Thục Sơn thật có dáng dấp đại phái, đến nơi kiếm đồng học kiếm mà cũng rộng rãi thế này – Người đang nói đó là Lý Tam, một lưu dân chạy nạn đến trấn Phú Nguyên bên cạnh, mới được thuê về chập tối hôm qua.

- Phải thế thôi, không thì sao thiên hạ lại nói Thục Sơn phái chúng tôi là thiên hạ đệ nhất phái. Đây chỉ là nơi các kiếm đồng tập trung mỗi sớm, phía sau có năm đại điện, nơi rèn luyện của kiếm đồng các cấp, vào sâu hơn nữa còn có Tùng Uyển và Mai Uyển, là nơi ở của các kiếm đồng nữa cơ – Một người tạp dịch đứng cạnh Lý Tam nói, giọng không che giấu nổi đôi ba phần tự hào về cái danh hiệu “thiên hạ đệ nhất phái”.

- Sư phụ các kiếm đồng và chưởng môn của họ không sống ở đây ư? – Lý Tam hỏi.

- Cố nhiên là không, Ngự Kiếm đường chẳng qua chỉ là nơi các kiếm đồng học kiếm, mà kiếm đồng thì chưa được coi là môn nhân chính thức đâu. Các môn nhân chính thức sống ở trên kia kìa – người nọ vừa trả lời vừa vung tay về phía cửa sổ mé bắc.

Lý Tam nhìn theo hướng hắn ta trỏ, trông thấy ngoài kia thấp thoáng đường nét của dãy Thục Sơn, tuy chỉ lờ mà lờ mờ, nhưng cũng cảm nhận được cái thế hùng vĩ liên miên bất tuyệt, chắc ban ngày rõ ràng thì sừng sững nguy nga phải biết.

- Dãy Thục Sơn có tổng cộng hai mươi ngọn, Kiếm tông nằm ở Huyền Thiên các trên ngọn Vô Võng, Khí tông nằm ở Thanh Hồng các trên ngọn Vô Thận, Thuật tông nằm ở Trường Minh các trên ngọn Vô Ưu, còn chưởng môn nhân sống trong Trùng Dương điện trên ngọn Vô Lượng.

Lý Tam nghe mà rối cả óc, bèn hỏi:

- Kiếm tông, Khí tông là sao? Thục Sơn phái còn phân ra nhiều tông phái nữa ư?

Người tạp dịch nọ lắc đầu:

- Đến điều này cũng không biết mà dám đem thân lăn lộn giang hồ.

Lý Tam phát ngượng, vừa cúi đầu quét vừa nói:

- Tôi, tôi… có phải dân giang hồ đâu.

Người tạp dịch nọ làm họ Lý lúng túng, áng chừng thích chí, bèn rắp tâm khoe mẽ một phen trước mặt tên “nhà quê”:

- Hơn một trăm năm trước, sau khi sư tổ khai phái qua đời, Thục Sơn chúng tôi chia ra làm ba tông là Kiếm, Khí và Thuật. Kiếm tông cố nhiên sở trường kiếm pháp, Khí tông sở trường nội lực, Thuật tông thì mạnh về thuật Ngũ hành. Những người đến Thục Sơn học nghệ, trước tiên phải rèn luyện công phu căn bản ở Ngự Kiếm đường này này, vượt qua kỳ đại thí ở Ngũ điện thì mới có tư cách vào vòng dự tuyển gặp ba tông chủ, được chọn vào tông nào thì sẽ luyện bản lĩnh trấn gia của tông đó. Còn chưởng môn nhân, cứ mười năm ba tông lại họp mặt tỉ thí một lần để tuyển ra, chưởng môn đương nhiệm nguyên là tông chủ của Kiếm tông, chín năm trước đoạt quán quân tỉ võ, giờ lên thống lĩnh cả ba tông của Thục Sơn chúng tôi.

Lúc ấy, một giọng lạnh lùng đột ngột cất lên:

- Cái gì mà Thục Sơn chúng tôi? Hạng quét dọn bần tiện nhà người mà cũng tự coi mình là người Thục Sơn à? Còn không mau làm việc đi!

Nghe câu đó, đám phu dịch cùng nín thít, cắm cúi quét dọn, riêng Lý Tam chưa biết lợi hại là dám len lén liếc mắt ngó chủ nhân câu nói ấy. Người này vào quãng năm mươi tuổi, mình vận áo bào xám trơn, thân hình gầy choắt, nét mặt khắc khổ từng trải. Chợt lão ta hơi ngảnh đầu nhìn sang, Lý Tam giật thót, phát hiện ra một trong hai con mắt người đó trắng dã, phát ra ánh xanh nhờ nhờ dưới sắc trời tờ mờ, trông thập phần ngụy dị.

Người mắt trắng đứng một lúc trong Ngự Kiếm đường, rồi theo hậu điện đi ra, bước một mạch qua luôn năm tòa điện đường, vào tới nơi ở của các kiếm đồng. Cả Tùng Uyển bên tây và Mai Uyển bên đông đều đang rất náo nhiệt, các kiếm đồng dậy sớm, có người đã rửa ráy xong, bắt đầu khởi động cho giãn gân cốt hoặc ôn lại bài vở. Mai Uyển là nơi ở của các nữ kiếm đồng, tuy ít người, nhưng tính con gái hay chuyện nên không khí cũng rất rộn rã. Thi thoảng, có kiếm đồng nào trong sân đi ra mà trông thấy người mắt trắng thì đều vội vàng cúi mình thi lễ:

- Lạy Điện giám.

Lão ta hơi gật đầu, lòng vô cùng đắc ý.

Phải, đây chính là khung cảnh khiến Điện giám Ngự Kiếm đường Mục Hiển vừa ý nhất, tất cả đều phải trật tự nề nếp, quy quy củ củ, chỗ nào ra chỗ nấy như thế. Mỗi lần gặp được buổi sáng tương tự, Mục Hiển lại thấy dạ thơ thới, bộ mặt khắc nghiệt còn đeo nét gì đó như nụ cười, tưởng đâu vạn vật đều an an định định nằm trong lòng bàn tay mình.

Bất chợt, một tiếng thét chói tai bỗng xé tan không khí bình hòa tĩnh lặng ấy:

- Đường Mật, dậy mau….

Mục Hiển cau mày, thầm nhủ tại sao mới sáng sớm đã có tiếng con trai vọng ra từ Mai Uyển, chỗ bọn con gái ở. Tuy các kiếm đồng ở đây đều dưới mười lăm, chẳng ai cấm con trai sang phòng con gái, nhưng bình thường cũng không thể bừa bãi như thế được, phải sắp một gã chấp sự để giữ kỷ luật trong này mới được. Đường Mật à? Có phải con ranh mới đến không nhỉ, tại sao giờ này còn chưa dậy? Con ranh đó lai lịch hẳn không nhỏ, hôm kia đích thân Tông chủ Thuật tông Cố Thanh Thành đưa nó đến. Khi lão hỏi gốc gác, họ Cố chỉ nói con bé là cô nhi được cứu khỏi tay bọn thổ phỉ. Nhưng Mục Hiển chưởng quản Ngự Kiếm đường hơn hai mươi năm nay, mới gặp dăm ba lần các đời Tông chủ đích thân đưa người đến, mà phàm những kẻ được đưa đến, không phải kỳ tài học võ thì cũng là hậu duệ thế gia, vì vậy lão tự nhủ phải lưu tâm đến con nhỏ này. Ngặt nỗi nó đến đã mấy hôm mà chẳng thấy bộc lộ tư chất gì đặc biệt, nhìn ngang nhìn dọc vẫn chỉ giống một đứa con gái bình thường mười mấy tuổi đầu mà thôi.

- Đồ heo lười, dậy mau… – Giọng vừa nãy lại ré lên, tuyệt vọng và chới với.

Mục Hiển lần theo tiếng thét, đến một gian nhà trong Mai Uyển. Một thằng bé trói gà không chặt đang lay lắc Đường Mật, chính con bé ấy thì ngủ tít thò lò trên phản. Ngồi ghé mép phản bên kia là một đứa con gái tuổi cũng độ chục tuổi đầu, nó lạnh lùng bảo:

- Thôi đi, Trương Úy, ta khuyên ngươi đừng gọi nữa cơ mà. Như ta vừa cảnh cáo ngươi đấy, không gọi nó dậy được đâu, cùng lắm hôm nay không đi học, bị trừ vài điểm hạnh kiểm thành tích chứ mấy, có gì ghê gớm đâu!

Đứa bé trai tên Trương Úy vẫn không chịu thôi, nó quát lên:

- Các ngươi đương nhiên không sợ bị trừ điểm rồi, nhưng nếu ta, ta bị trừ điểm thì… Oái, dậy mau, có chết cũng phải dậy, – liền đó, nó lại túm lấy vai Đường Mật lay thật lực.

Thấy Đường Mật bị lay lắc hành hạ rối rít ầm ĩ thế mà vẫn nằm thoải mái, mắt nhắm nghiền, mũi thở pho pho, trông rõ là ngủ rất ngon, Mục Hiển hơi cau mày, can thiệp:

- Gọi suông thế nó không chịu thức đâu, ngươi cứ bóp mũi bịt mồm nó, không thở được thể nào nó cũng dậy.

Trương Úy nghe vậy tỉnh ngộ, liền vươn tay định bóp mũi Đường Mật, nhưng tay chưa chạm tới thì Đường Mật đã ngồi bật dậy, tức tối hét:

- Kẻ nào nhúng mũi vào việc người khác đấy?

Vừa định chửi thêm mấy câu, chợt nhận ra người mới lên tiếng mách nước chính là Điện giám Ngự Kiếm đường, nó bèn nuốt ực câu rủa xả vào lòng, giở ngay bộ mặt ngây thơ tươi tỉnh ra:

- Chào Điện giám.

Trương Úy lúc ấy mới biết mình bị Đường Mật trêu chọc nãy giờ, nó tức quá đỏ lựng mặt, hùng hổ nói:

- Can chi ngươi giả vờ ngủ, muốn làm liên lụy đến mọi người à? Bị xếp cùng tổ với ngươi thật là xui xẻo mà.

Nó quay lại, quỳ thụp xuống chân Mục Hiển:

- Điện giám đại nhân, cầu xin thầy cho con sang tổ khác, nếu con còn ở chung tổ với kẻ này, dễ mà con không vượt qua được kỳ Ngũ điện đại thí năm nay mất.

- Ngươi có ý gì vậy? Được lắm, chính ngươi đòi giải tán đấy nhé, vậy thì giải tán, lúc đầu ba người chúng ta một tổ cũng chẳng phải do ta yêu cầu, ai bảo ngươi tay chân vụng về bắt thăm phải tổ chúng ta. Ta cũng không muốn làm liên lụy ngươi, nhưng ta bẩm sinh sức yếu, hôm nay quả thực không leo núi được, không lên được Vô Võng phong đâu – Đường Mật nói, dáng điệu vừa ảo não vừa tủi thân – Ta vốn sĩ diện, không leo núi được mà lại ngượng không dám thừa nhận với ngươi, đành giả ngủ vậy. Bây giờ ngươi đã bật ra câu đó, vậy được rồi, chúng ta cầu xin Điện giám đại nhân nói với Điện phán đại nhân một lời, giải tán từ đây, ta quyết không làm liên lụy ngươi.

Mục Hiển nhìn ba đứa, chợt nhận ra mấy kẻ được xếp cùng một tổ này đều có chút khác thường. Thằng Trương Úy to mồm là đứa kém tư chất nhất trong đám kiếm đồng lên Thục Sơn mấy năm gần đây, nghe đồn luyện phi kiếm thì đâm vào chân mình, luyện độn thổ thì mắc đầu trong đất không rút ra được. Theo quy định của Thục Sơn, kiếm đồng nào lên Ngự Kiếm đường luyện đến năm mười lăm tuổi mà vẫn không vượt qua nổi kỳ Ngũ điện đại thí thì sẽ bị đuổi, thằng bé này tới học nghệ từ năm mười một tuổi, trượt ngay lần thi đầu tiên ở Trí Mộc điện. Hai xuân thấm thoắt trôi, giờ nó đã mười ba, nếu cuối năm nay vẫn không vượt được vòng thi ở điện thứ nhất, thì hai năm tới cũng chẳng đủ để vượt qua bốn vòng còn lại. Sớm hay muộn, loại bột không gột nên hồ này cũng bị tống ra khỏi Thục Sơn mà thôi.

Con bé vẫn lãnh đạm quan sát câu chuyện nãy giờ cũng là một đứa có lai lịch, tên nó là Bạch Chỉ Vi, cháu gái đầu lòng của Bạch thị, đệ nhất vọng tộc ở nước Sở. Danh phận cao quý như vậy, nhưng nó lại nhờ cậy ông dượng là Lục Triệt, thành chủ Hàn Giang thành, một người có uy vọng cực cao trong giang hồ, giới thiệu đến Thục Sơn học nghệ. Khi tiếp nhận nó, Mục Hiển nghĩ chắc đứa bé này chỉ nổi hứng nhất thời, đến Thục Sơn mấy hôm, không chịu được khổ tự khắc bỏ đi thôi, hôm nay lại gặp thái độ xem thường điểm chác, lão càng thấy nó không coi việc học ra gì.

Còn Đường Mật, khi đưa nó đến, Tông chủ Cố Thanh Thành chẳng dặn dò gì đặc biệt, bây giờ nhìn nó thấy toàn bộ dạng õng ẹo ngại khó ngại khổ. Ngũ điện đại thí là một kỳ thi đòi hỏi sức mạnh tập thể, lần này Trương Úy được phân vào cùng tổ với hai con bé này, tiền đồ ở Thục Sơn thật mờ mịt xa vời. Nghĩ tới đây, Mục Hiển bất giác động lòng trắc ẩn, bèn hỏi:

- Trương Úy, ngươi không muốn ở cùng tổ với chúng nó cũng được, vậy đã định đi tổ nào chưa?

Không ngờ Trương Úy bỗng ngó Đường Mật, khuôn mặt nhỏ lại lộ vẻ cương quyết:

- Không dám phiền Điện giám bận tâm nữa – rồi nó bảo Đường Mật – Rửa ráy thu dọn mau, ta cõng ngươi lên Vô Võng phong.

Ai nấy phát hoảng. Đường Mật chớp chớp đôi mắt đen lay láy, nghi ngờ thăm dò:

- Thế ư? Thôi, ta không dám làm phiền ngươi đâu.

- Được mà, đừng lằng nhằng nữa, chúng ta được phân vào cùng một tổ, tức thị bạn bè cùng tiến rồi, đời nào ta bỏ người chỉ vì ngươi yếu sức. Sau này có ta tức là có ngươi. Mau lên, ta cõng ngươi.

Lúc này giọng điệu Trương Úy rất cương nghị, rất dứt khoát, như thể không cho ai phản đối. Bản thân nó cũng thấy hào khí ngập lòng, đôi mắt sáng rực.

Bạch Chỉ Vi cười nhạt, rời phòng đi rửa mặt. Đường Mật vẫn ngơ ngác:

- Không cần, không cần nói năng nghiêm trọng đến thế, chúng ta chẳng qua chỉ mới ghép tổ được vài ba ngày, làm gì gắn bó đến mức có ta thì có ngươi. Ha ha, Điện giám đại nhân đã cho phép ngươi đổi tổ rồi, ngươi đừng bỏ lỡ cơ hội đi.

Trương Úy không phải là người giỏi diễn đạt tâm ý, lúc này cũng cảm thấy là mình nói năng có hơi quá mạng. Từ này đến Thục Sơn, do tư chất kém cỏi, mỗi lần được phân vào tổ nào, nó đều bị bạn học ghẻ lạnh hắt hủi, chưa từng nghĩ rằng có người còn thua thiệt hơn cả mình. Sẵn máu hiệp nghĩa, cứ hồi tưởng tâm trạng mình lúc bị người ta xem thường, Trương Úy lại nghĩ bất luận thế nào cũng không thể đối xử với Đường Mật cùng cách đó, bèn hạ quyết tâm, hôm nay cho dù vất vả tới đâu cũng phải cõng Đường Mật lên núi. Hào khí dào dạt trong ngực, nhiệt huyết bừng bừng trong lòng, nó liền nói năng văng mạng. Tuy thế, Trương Úy vẫn đã hạ quyết tâm làm bạn đồng hành với Đường Mật kia, bèn dứt khoát bảo nó:

- Không sao, ngươi đừng lo cho ta. Cùng lắm là năm nay lại trượt Ngũ điện đại thí, cùng lắm là tới mười lăm tuổi phải về nhà, ngươi đừng lo cho ta. Ngươi mau rửa mặt, ta ở ngoài chờ ngươi.

- Ồ, được, được thôi… – Đường Mật đáp, khuôn mặt thoáng qua chút gì như ngơ ngác, thắc mắc và cả thất vọng.

Mục Hiển bắt gặp vẻ mặt phức tạp ấy, giật mình tự hỏi tại sao một con nhãi con lại có biểu tình rắc rối như thế được. Định nhìn kỹ thêm, thì thấy Đường Mật đã lấy lại vẻ tươi tắn, ngân nga đi rửa mặt. Nó đi đứng nhẹ nhàng yểu điệu, rõ là dáng dấp một đứa bé đáng yêu. Đột nhiên lão sực nghĩ, phải chăng Đường Mật ghét Trương Úy ngu độn, không muốn chung tổ với nó, nhưng không tiện nói ra miệng, bèn nghĩ cách ép Trương Úy phải tự giải tán trước? Nếu quả thực như thế, nếu quả thực một con bé hơn mười tuổi đầu mà đã suy tính thâm sâu như thế, thì thật đáng sợ. Nghĩ tới đây, lại cảm thấy mình đa nghi quá mức, đâu thể lấy tâm địa người lớn để soi bụng dạ trẻ con, lão khẽ cười, rồi lắc lắc đầu bỏ đi.

Comments are closed.