Rss Feed Tweeter button Facebook button

Trích đoạn 33 NGÀY THẤT TÌNH

Trích đoạn 33 NGÀY THẤT TÌNH

Trích đoạn truyện bổ sung cho phim, nhân lúc hứng còn chưa phai nhạt.

 

 

 

 

 

Nguỵ Y Nhiên nhìn tôi, cười nói:

- Cô Hoàng, bây giờ giữa chúng ta cũng chẳng còn quan hệ hợp tác, có thể tán gẫu như bạn bè rồi. Thực ra tôi rất muốn hỏi, rốt cuộc vì sao cô lại ghét Tiểu Khả đến thế?

Tôi ngẩn người, mở bia nhấp một ngụm. Hơi lạnh từ cổ họng lan đi, đầu óc thân thể liền minh mẫn hẳn lên, bèn quay lại nhìn Nguỵ Y Nhiên:

- Còn tôi, thực ra rất muốn hỏi anh một câu, hỏi thay đông đảo phụ nữ chưa kết hôn thuộc giai cấp bình dân.

Nguỵ Y Nhiên gật đầu:

- Cô cứ hỏi!

- Anh thấy đấy, mẫu đàn ông chín chắn tài sản có thừa mà tướng mạo cũng không thiếu, tóm lại là hàng thượng hảo hạng như anh… Tôi cứ tình thực nói thực thế này, anh tuyệt đối đừng cho rằng tôi gạ gẫm gì nhé! Phạm vi lựa chọn của anh chắc là rất rộng, qua đủ mọi tầng thanh lọc, phải cô gái thế nào mới trúng tuyển thì tôi không biết, nhưng tôi cảm thấy Lý Khả không thể là cô gái ấy được. Song le, anh lại không phải trường hợp duy nhất, kiểu kết đôi giống anh và Lý Khả hết sức phổ biến, tôi đã gặp nhiều người xuất sắc, bên mình luôn kèm theo một cô gái mở miệng LV ngậm miệng Prada như thế, hễ muốn trao đổi với cô ta về ý nghĩa tình yêu, cô ta sẽ bảo thẳng, tình yêu đối với cô phụ thuộc vào mức thấu chi của chiếc thẻ tín dụng anh đưa. Tôi rất thắc mắc điều ấy, vì sao, vì sao sự kết hợp giữa các vị lại thành ra như vậy?

Nguỵ Y Nhiên ngẫm nghĩ, rồi cười xoà:

- Cô muốn biết vì sao? Đơn giản lắm, chỉ hai chữ thôi: đỡ phiền.

- Hả?

- Đỡ phiền khi yêu đương với những cô gái như vậy. Cô hiểu không? Trước tiên, tôi biết là họ cần gì, mục đích của họ rất rõ ràng, viết rành rành trên mặt ấy, tôi không phải thăm dò suy đoán trước sau, tôi đáp ứng, họ hớn hở, đổi lại, tôi cũng có cảm giác thoả mãn. Đơn giản thẳng thắn, vừa nhanh gọn vừa thoải mái. Nếu tôi yêu cô Hoàng thì lại rắc rối, vì tôi không thể nhìn ra cô muốn gì, có khi một chậu bonsai nhỏ lại khiến cô rung động hơn là túi LV, vậy là không chắc chắn, mà việc không chắc chắn tôi không thể nào thực hiện được. Tôi phải bỏ thời gian tìm hiểu cô, quan sát cô, rồi mới bắt tay vào chinh phục, nhưng trong khoảng thời gian ấy, tôi cũng cần làm những việc khác nữa, những việc còn mang ý nghĩa to tát hơn là yêu đương…

Tôi bần thần nghe. Thấy tôi im lặng, Nguỵ Y Nhiên ngừng lại:

- Cô Hoàng, có phải tôi nói hơi quá không?

- Không sao. Anh cứ tiếp đi!

- Tôi biết nghe những lời này, nhất định cô sẽ cho rằng con người tôi không đáng tin, nhưng tôi, hoặc những gã giống tôi, thông thường đều có một tín niệm của riêng mình. Bất kể chúng tôi lầm lẫn gì, thì tín niệm đó vẫn chính xác. Nói một cách đơn giản, người vợ chúng tôi muốn tìm phải như sau: không còn tình yêu thì vẫn còn quan hệ, nhờ vào những thứ khác. Cô có phải cô gái như thế không? Tiểu Khả làm được đấy, cô ấy không yêu cầu ở tôi ái tình chuyên nhất, cô ấy chỉ cần bộ áo cưới may thủ công của mình là độc nhất vô nhị trên đời thôi.

Tôi giơ lon bia, hé miệng, nhìn Nguỵ Y Nhiên vẫn đang hào hứng phân tích một cách sáng suốt mạnh mẽ:

- Tổng kết bằng một câu thì, đối với Tiểu Khả, tình yêu là xa xỉ phẩm, LV là nhu yếu phẩm. Với người như cô Hoàng đây, có lẽ LV là xa xỉ phẩm, còn tình yêu mới là nhu yếu phẩm của cuộc sống. Cô thử nghĩ xem, một người đàn ông muốn lập gia đình sẽ cưới loại nào? Tập đoàn LV chắc chắn không đột nhiên phá sản, nhưng một thứ như tình yêu, bảo thôi là thôi ngay được, tôi không đảm bảo mình đủ vốn để cung ứng mãi thứ đó đâu. Xem xét từ góc độ này, chúng tôi vẫn đáng tin đấy chứ!

Anh thật đáng tin! Tôi nghĩ bụng. Đúng, nếu yêu dạng con gái như Lý Khả thì chỉ liếc mắt là thấu suốt kế hoạch tính toán của cô ta, còn yêu dạng con gái như tôi, sờ soạng một chút sẽ bị quy là thiếu trong sáng. Chúng tôi không chỉ cần người yêu, mà còn cần một mối tình chân chính bậc nhất bậc nhì trên đời, chúng tôi hi vọng bạn trai mình vừa là nửa kia tri âm lãng mạn, vừa là chuyên gia đời sống tinh tế. Chúng tôi muốn hiểu họ hoàn toàn, thâm nhập hoàn toàn vào họ, lại cũng muốn thi thoảng họ cao xa vời vợi như thần tiên, để rải mưa móc và rọi ánh sáng xuống cho mình.

Phải, điều chúng tôi cần quá đỗi phức tạp!

Nhưng mà, nếu mọi tình yêu phải giống Nguỵ Y Nhiên mô tả mới được coi là bình thường, thì tôi thà chết già trong cô quạnh. Tôi ngẫm nghĩ, dốc một hơi cạn sạch lon bia rồi quay sang nhìn anh ta:

- Nguỵ Y Nhiên, anh chưa qua lại với mẫu phụ nữ khác bao giờ, đúng không?

- Chính xác, tôi chỉ mới quan hệ với dạng con gái giống Tiểu Khả đó thôi.

- Anh vừa nói rất sôi nổi, rất đặc sắc, nhưng thiếu tính thuyết phục. Biết tại sao không? Vì anh chưa đủ kinh nghiệm. Anh cứ khăng khăng yêu đương phải đi đường ngang ngõ tắt, là vì anh chưa tiếp xúc với dạng phụ nữ có tính cách phức tạp, đúng không?

Nguỵ Y Nhiên gật đầu:

- Quả có thế!

- Bởi vậy anh không có quyền đánh giá tôi. Có người rắc rối, có người đơn thuần, anh không nên chỉ nhìn vào mặt xấu của chúng tôi chứ!

- Ơ kìa, cô Hoàng, chúng ta đang thảo luận học thuật à?

- Thảo luận học thuật có kiểu chẹn cứng đường lui của người ta thế này không? Cứ như anh nói, thì nửa đời sau của tôi chẳng còn chỗ nương tựa nào khá khẩm hơn gửi gắm vào mấy anh đồng bóng chân không tới đất cật chẳng tới trời.

- Xin lỗi, cô Hoàng…

- Anh cũng chưa hề đi lại với tôi, anh biết tôi yêu kiều dễ thương dịu dàng đằm thắm thế nào không?  Dám gân cổ lên nói lý nói lẽ, anh mà cứ thế, hễ gặp mấy cô thanh cao tôn trọng các giá trị tinh thần lành mạnh thì thể nào cũng bị làm cho ra ngô ra khoai.

- Cô Hoàng, vậy thế này… – Nguỵ Y Nhiên nghiêm túc ngắt lời tôi – Ngày mai tan sở có bận không? Nếu rảnh chúng ta hẹn hò đi! Cô đừng suy diễn, tôi chỉ muốn bổ túc, muốn tiếp xúc thử với một cô gái đứng đắn thôi. Cô nói phải, định đưa ra lý thuyết mới thì cũng phải có chút thực hành làm căn bản. Chỉ một lần này, cô cứ hẹn hò theo cách của cô, còn tôi khiêm nhường thụ giáo. Cô thấy có được không? Nể mặt tôi nhé!

Tôi ngẩn người, bất thần ợ một tiếng. Ma xui quỷ khiến thế nào, bộ mặt trang điểm cầu kỳ của Lý Khả nháng lên trong óc, thế là tôi gật đầu, đáp nhẹ bẫng:

- Được, coi như nghiên cứu học thuật đi!

 

Vừa hết giờ làm, tôi đứng bật dậy lao ra thang máy, không phải vì nôn nóng muốn gặp Nguỵ Y Nhiên, mà vì không muốn Vương Tiểu Tiện bắt gặp anh ta đứng dưới lầu đợi tôi. Nhưng Vương Tiểu Tiện lại nhằng nhẵng đi theo, thành thử trông thấy Nguỵ Y Nhiên tươi cười ngồi trong xe vẫy tay ra.

Vương Tiểu Tiện nhìn hết tôi đến Nguỵ Y Nhiên, mặt mày ngơ ngác. Tôi thấy lòng trào lên cảm giác như bị ai bắt quả tang mình và tình nhân làm trò gian quái trên giường. Toan giải thích thì Vương Tiểu Tiện đã ngoắt người bỏ đi, vẻ không thèm quan tâm.

Nguỵ Y Nhiên ngồi trong xe gọi với ra:

- Lên chứ?

Tôi gật đầu, mở cửa sau chui vào.

Trong xe có mùi nước hoa thơm thơm, điều hoà đang bật, còn có nhạc nhẹ du dương, so với không khí nực nội bên ngoài thì đúng là cõi tiên nơi hạ giới, nhưng tôi còn bận xoay trở chỉnh thế ngồi, dáng vẻ nhấp nhổm không yên như đang tìm đường tháo thoát.

Nguỵ Y Nhiên ngoái lại:

- Đấy! Cô vừa lên xe là thấy cung cách khác hẳn với Tiểu Khả.

- Ố – Tôi tò mò – Nhìn một biết mười hả? Anh nói nghe thử.

- Tiểu Khả rất hiểu chuyện – Nguỵ Y Nhiên trỏ chỗ ngồi bên ghế lái – Lần đầu hẹn nhau, cô ấy lên xe là ngồi luôn chỗ này. Như thế tôi không phải vừa lái vừa mất sức ngoái lại trao gửi ánh mắt, mà đấy cũng là cách Tiểu Khả truyền ám hiệu, cho tôi biết quãng đường sắp tới có không gian và khả năng để phát triển quan hệ, ví dụ những va chạm thể xác vô tình, những ánh mắt giao nhau ngẫu hứng, điều ấy khiến tôi tăng thêm hứng thú lái xe. Chứ ai như cô, lên xe lại rúc mãi ra sau, khiến người ta có cảm giác cô cố ý kéo giãn khoảng cách đôi bên.

Nghe Nguỵ Y Nhiên phân tích cặn kẽ, tôi gật đầu:

- Có lý, nhưng tôi không thể không phản bác. Tôi ngồi ghế sau chỉ vì một nguyên nhân, hồi nhỏ bố tôi bảo, nếu có tai nạn xe cộ thì đứa ngồi cạnh ghế lái cầm chắc là chết. Bởi vì khi đằng trước có xe xô lại, tài xế sẽ vô thức đánh tay lái sang trái, kẻ chịu nạn sẽ là đống xương thịt ngồi ở vị trí phụ lái. Ánh mắt giao nhau cũng hay, cọ xát thân thể cũng hay, nhưng đi đường anh sẽ bị phân tâm vì chúng, cái hay ấy lại thành nguy hiểm. Anh nhìn biển hiệu trồng hai bên đường kia: “Vì khoái cảm mà mất mạng!” Chúng đều dành để nhắc nhở anh đấy, đồng chí Nguỵ Y Nhiên ạ!

Nghe tôi nói xong, Nguỵ Y Nhiên thở dài:

- Ôi, gặp đúng kẻ tham sống sợ chết rồi!

Xe dừng trước cửa một nhà hàng Nhật Bản:

- Nhà này đi!

 

Nguỵ Y Nhiên đã chọn xong món, tôi vẫn ngần ngừ xem xét hồi lâu, cuối cùng trông thấy một món có cái tên vang lừng mà vẫn tao nhã.

- Cho tôi một suất Bạch tử nướng.

Bồi bàn và Nguỵ Y Nhiên cùng nghệt mặt. Nguỵ Y Nhiên cẩn thận hỏi tôi:

- Cô chắc chứ?

Tôi nghĩ thầm, gì thế, gọi món mà cũng thận trọng như vậy:

- Sao? Không chắc thì có thể hỏi ý kiến khán giả trong trường quay à?

Nguỵ Y Nhiên nhìn bồi bàn:

- Lấy món đó vậy!

Bồi bàn nín cười một cách bí hiểm và gật đầu.

- Phải tươi nhé!

Nguỵ Y Nhiên nhắc thêm, bồi bàn nhanh nhẹn rời đi.

Món được dọn lên. Tôi nếm một miếng Bạch tử nướng của mình, khô đanh nhạt thếch. Nguỵ Y Nhiên thích thú hỏi:

- Ngon không?

Tôi máy móc gật đầu:

- Có vị như bầu dục dê…

Nguỵ Y Nhiên phì cười:

- Cũng na ná, đây là tinh hoàn fugu.

Tôi quay mặt nhổ toẹt ra:

- Sao anh không nói sớm?

Nguỵ Y Nhiên cười:

- Tôi tưởng cô nuốt hết rồi.

Tôi u ám ăn cho xong bữa, và cùng Nguỵ Y Nhiên rời nhà hàng biến thái đó. Lên xe, anh ta hỏi:

- Còn buồn nôn không?

- Còn – Tôi gật đầu.

- Đây là lần đầu tiên tôi nhận được kết luận xanh lè như vậy khi mời một cô ra ngoài dùng cơm đấy.

Anh ta quay tay lái và hỏi:

- Bây giờ chúng ta đi đâu? Đến Domus uống chút gì nhé?

Tôi lắc đầu:

- Thôi! Tôi ăn bận thế này, theo anh vào cái nơi lấp lánh vàng son đó, người ta lại tưởng anh mới nổi hứng thuê nữ cận vệ.

Nguỵ Y Nhiên không nói gì. Xe lặng lẽ ra tới đường Trường An. Một toà nhà cạnh Vương Phủ Tỉnh đập vào mắt tôi, tôi bèn bảo:

- Đến Oriental Plaza!

- Được – Nguỵ Y Nhiên đáp – Về điểm này thì cô lại giống Tiểu Khả. Ăn cơm xong, tiện tay dắt bạn trai đi mua cho mình cái túi, coi như tráng miệng.

Tôi im lặng:

- Anh cứ lái tới đó đi, dừng ở cửa phía đường Trường An ấy!

Đến trước cửa Oriental Plaza, Nguỵ Y Nhiên định lái xuống khu mua sắm dưới lòng đất, tôi vội trỏ một toà nhà:

- Tôi muốn ra kia.

Nguỵ Y Nhiên nhìn theo hướng tôi chỉ, thấy loáng thoáng biển hiệu của một khách sạn năm sao.

- Hả? Thế này thì hơi rút ngắn giai đoạn nhỉ?

- Anh đừng suy diễn! Yên tâm, tôi không muốn cướp đoạt tiền tài hay sắc đẹp của anh đâu.

Chúng tôi theo bậc cấp đi lên, tới khoảng sân trước cửa khách sạn thì dừng chân. Giữa sân có một bồn phun nước nhỏ, quay người lại sẽ trông thấy đường Trường An lấp loáng đèn xe, gió từ bốn bề thổi tới mang theo hơi nóng hầm hập.

Nguỵ Y Nhiên thốt lên kinh ngạc:

- Tầm nhìn đẹp quá!

- Cứ chúi đầu vào mấy cửa hàng dưới đất thì làm sao biết được bên trên có cảnh tượng thế này, phải không?

Chúng tôi ngồi xuống bậc cấp cao nhất. Trong một lúc không ai nói năng gì, chỉ ngây người ngắm luồng xe cộ chảy qua bên dưới.

- Lần trước tôi đến đây, là chuyện cũng nhiều năm rồi, hồi còn đại học, buổi hẹn lần đầu. Hôm ấy người yêu nói muốn đưa tôi đi ăn kem Haagen-Dazs. Tôi bảo kem thì ngon lành gì, anh ấy bèn dùng số tiền định mua kem dẫn tôi ra quán vỉa hè ăn một bữa no căng cả bụng. Tôi hồi hộp trong dạ nên cứ cắm cúi ăn, cuối cùng bội thực, đến nói cũng không nói được. Anh ấy lo lắm, luôn miệng hỏi tôi: “Có sao không? Nếu khó chịu quá thì nôn ra!” Tôi lắc đầu, nói không sao, thức ăn là của tôi, một miếng cũng không nôn. Đi đến chỗ bậc cấp này, anh ấy bảo ngồi xuống nghỉ một lát vậy. Về sau chuyện gì xảy ra, anh đoán xem?

- Chuyện gì?

- Chúng tôi hôn nhau.

Nguỵ Y Nhiên phì cười:

- Sắp nôn tới nơi mà còn nghĩ đến việc ấy được ư?

- Đến lúc bây giờ đấy! – Tôi xem đồng hồ, gần chín giờ – Hi vọng hôm nay có.

Chín giờ vừa điểm, từ bồn phun phụt lên một vòi nước, bên dưới vòi nước có đèn màu hắt ánh sặc sỡ đan nhau, bộ loa lắp dưới đất đồng thời phát bài Bay trên đôi cánh tiếng hát.

Bụi nước toả lên mù mịt sau lưng tôi và Nguỵ Y Nhiên, hạt nước li ti bắn cả vào người chúng tôi.

Năm xưa cũng thế, tôi và anh ấy cũng thình lình bị giam trong vùng trời nhỏ của mình thế này.

- Xem đấy, có phải anh cũng có cảm giác, chẳng đáng làm gì khác ngoài hôn không?

Nguỵ Y Nhiên nhìn trái nhìn phải, nhìn lên nhìn xuống, sau cùng nhìn tôi, ánh mắt đổi ra chăm chú. Tôi mỉm cười:

- Dưới ánh đèn, có phải tôi cũng trở nên quyến rũ hơn không?

Nguỵ Y Nhiên chợt thốt:

- Đã mất công đến, đừng nên bỏ lỡ. Hôn rồi hẵng đi nhé?

Anh ghé mặt lại gần.

Tôi im lìm ước lượng khoảng cách giữa hai bên.

50cm, 30cm, 15cm…

 

Bảo Kình Kình

 

Bài liên quan: